 |
Gia Đình Kiều Giải Khuyên Kim Trọng


 |
| |
Đánh liều lên tiếng ngoài tường,
Chàng Vương nghe tiếng vội vàng chạy ra.
Dắt tay vội rước vào nhà, |
2775. |
Mái
sau viên ngoại ông bà ra ngay.
Khóc than kể hết niềm
tây :
Chàng ôi biết nỗi nước
này cho chưa?
Kiều nhi phận mỏng
như tờ,
Một lời đã lỗi tóc tơ với chàng! |
2780. |
Gặp cơn gia biến lạ dường,
Bán mình nó phải tìm đường cứu cha.
Dùng dằng khi bước chân ra,
Cực trăm nghìn nỗi dặn ba bốn lần.
Trót lời nặng với lang quân, |
2785. |
Mượn
con em nó Thúy Vân thay lời.
Gọi là trả chút nghĩa người,
Sầu này dằng dặc muôn đời chưa quên!
Kiếp này duyên đã phụ duyên,
Dạ đ ài còn biết sẽ đền lai sinh. (*)
|
2790. |
Mấy
lời ký chú
đinh ninh,
Ghi lòng để dạ cất mình ra đi.
Phận sao bạc bấy Kiều nhi!
Chàng Kim về đó con thì đi đâu?
Ông bà càng nói càng đau, |
2795. |
Chàng
càng nghe nói càng dàu như dưa. (*)
Vật mình vẫy gió tuôn mưa,
Dầm dề giọt ngọc, thẫn thờ hồn mai!
Đau đòi đoạn, ngất đòi thôi, (*)
Tỉnh ra lại khóc, khóc rồi lại mê. |
2800. |
Thấy chàng đau nỗi biệt ly,
Nhân ngừng ông mới vỗ về giải khuyên:
Bây giờ ván đã đóng thuyền,
Đã đ ành phận bạc khôn đền tình chung!
Quá thương chút nghĩa đ èo bòng, |
2805. |
Nghìn vàng thân ấy dễ hòng bỏ sao?
Dỗ dành khuyên giải trăm chiều,
Lửa phiền càng dập càng khêu mối phiền. |
 |
|
 |
|