 |
Kiều Được Cứu , Đạm Tiên Báo Mộng


 |
| 2695. |
Giác
Duyên nghe nói mừng lòng,
Lân la tìm
thú bên sông Tiền Đường.
Đánh tranh chụm nóc thảo đường
,
Một gian nước biếc mây vàng chia đôi. |
2700. |
Thuê
năm ngư phủ hai người,
Đóng thuyền chực bến kết chài giăng sông.
Một lòng chẳng quản mấy công,
Khéo thay gặp gỡ cũng trong chuyển
vần !
Kiều từ gieo xuống duềnh ngân
, |
2705. |
Nước
xuôi bỗng đã trôi dần tận nơi.
Ngư ông kéo lưới vớt người,
Ngẫm lời Tam Hợp rõ mười chẳng ngoa!
Trên mui lướt mướt áo là,
Tuy dầm hơi nước chưa lòa bóng gương. (*)
|
2710. |
Giác
Duyên nhận thật mặt nàng,
Nàng còn thiêm thiếp giấc vàng chưa phai.
Mơ màng phách quế
hồn mai,
Đạm Tiên thoắt đã thấy người ngày xưa.
Rằng: Tôi đã có lòng chờ, |
2715. |
Mất công mười mấy năm thừa ở đây.
Chị sao phận mỏng phúc dày,
Kiếp xưa đã vậy lòng này dễ ai!
Tấm thành đã thấu đến trời,
Bán mình là hiếu cứu người là nhân. |
2720. |
Một
niềm vì nước vì dân,
Âm
công cất một đồng cân đã già!
Đoạn trường sổ rút tên ra, (*)
Đoạn trường thơ phải đưa mà trả nhau.
Còn nhiều hưởng thụ về lâu, |
2725. |
Duyên xưa tròn trặn phúc sau dồi dào!
Nàng nghe ngơ ngẩn biết sao,
Trạc Tuyền! nghe tiếng gọi vào bên tai.
Giật mình thoắt tỉnh giấc mai,
Bâng khuâng nào đã biết ai mà nhìn. |
2730. |
Trong thuyền nào thấy Đạm Tiên,
Bên mình chỉ thấy Giác Duyên ngồi kề.
Thấy nhau mừng rỡ trăm bề,
Dọn thuyền mới rước nàng về thảo lư.
Một nhà chung chạ sớm trưa, |
2735. |
Gió trăng mát mặt muối dưa chay lòng.
Bốn bề bát ngát mênh mông,
Triều dâng hôm sớm mây lồng trước sau.
Nạn xưa trút sạch lầu lầu,
Duyên xưa chưa dễ biết đâu chốn này. |
 |
|
 |
|