| 1315. |
Nàng rằng: Vâng biết lòng chàng,
Lời lời châu ngọc hàng hàng gấm thêu.
Hay hèn lẽ cũng nói điêu,
Nỗi quê nghĩ một hai điều ngang ngang. |
1320. |
Lòng
còn gửi áng mây vàng,
Họa vần xin hãy chịu chàng hôm nay.
Rằng: Sao nói lạ lùng thay!
Cành kia chẳng phải cội này mà ra?
Nàng càng ủ dột thu ba, |
1325. |
Đoạn trường lúc ấy nghĩ mà buồn tênh:
Thiếp như hoa đã lìa cành,
Chàng như con bướm lượn vành mà chơi.
Chúa xuân đ ành đã có nơi,
Vắn ngày thôi chớ dài lời làm chi. |
1330. |
Sinh
rằng: Từ thuở trương tri,
Tấm riêng riêng những nặng vì nước non.
Trăm năm tính cuộc vuông tròn,
Phải dò cho đến ngọn nguồn lạch sông.
Nàng rằng: Muôn đội ơn lòng, |
1335. |
Chút
e bên thú bên tòng dễ đâu.(*)
Bình khang
nấn ná bấy lâu,
Yêu hoa yêu được một màu điểm trang.
Rồi ra lạt phấn phai hương,
Lòng kia giữ được thường thường mãi chăng? |
1340. |
Vả
trong thềm quế cung trăng,
Chủ trương đ ành đã chị Hằng
ở trong.
Bấy lâu khăng khít dải đồng,
Thêm người người cũng chia lòng riêng tây.
Vẻ chi chút phận bèo mây, |
1345. |
Làm
cho bể ái
khi đầy khi vơi.
Trăm điều ngang ngửa vì tôi,
Thân sau ai chịu tội trời ấy cho?
Như chàng có vững tay co,
Mười phần cũng đắp điếm cho một vài. |
1350. |
Thế
trong dầu lớn hơn ngoài,
Trước hàm sư tử gửi người đằng
la.
Cúi đầu luồn xuống mái nhà,
Giấm chua lại tội băng ba lửa nồng.(*)
Ở trên còn có nhà thông, |
1355. |
Lượng
trên trông xuống biết lòng có thương?
Sá chi liễu ngõ hoa tường? (*)
Lầu xanh lại bỏ ra phường lâu xanh.
Lại càng dơ dáng dại hình,
Đành thân phận thiếp ngại danh giá chàng. |
1360. |
Thương
sao cho vẹn thì thương.
Tính sao cho trọn mọi đường xin vâng.
Sinh rằng: Hay nói dè chừng!
Lòng đây lòng đấy chưa từng hay sao?
Đường xa chớ ngại Ngô Lào,
(*) |
1365. |
Trăm điều hãy cứ trông vào một ta.
Đã gần chi có điều xa?
Đá vàng đã quyết phong ba cũng liều.
Cùng nhau căn dặn đến điều,
Chỉ non thề bể nặng gieo đến lời. |
1370. |
Nỉ
non đ êm ngắn tình dài,
Ngoài hiên thỏ đã non đoài ngậm gương.
Mượn điều trúc viện thừa lương,
Rước về hãy tạm giấu nàng một nơi.
Chiến hòa sắp sẵn hai bài, |
1375. |
Cây
tay thầy thợ mượn người dò la.
Bắn tin đến mặt Tú bà,
Thua cơ mụ cũng cầu hòa dám sao.
Rõ ràng của dẫn tay trao,
Hoàn lương
một thiếp thân vào cửa công. |
1380. |
Công
tư đôi lẽ đều xong,
Gót tiên phút đã thoát vòng trần ai.
Một nhà sum họp trúc mai,
Càng sâu nghĩa bể càng dài tình sông.
Hương càng đượm lửa càng nồng, |
| |
Càng sôi vẻ ngọc càng lồng màu sen. |