| 1275. |
Khách
du bỗng có một người,
Kỳ Tâm họ Thúc cũng nòi thư hương.
Vốn người huyện Tích châu Thường,
Theo nghiêm
đường mở ngôi hàng Lâm Tri. |
1280. |
Hoa
khôi mô tiếng Kiều nhi,
Thiếp hồng tìm đến hương
khuê gửi vào.
Trướng
tô giáp mặt hoa đ ào,
Vẻ nào chẳng mặn nét nào chẳng ưa?
Hải
đường mơn mởn cành tơ, |
1285. |
Ngày
xuân càng gió càng mưa càng nồng.
Nguyệt hoa hoa nguyệt não nùng,
Đêm xuân ai dễ cầm lòng được chăng?
Lạ gì thanh khí lẽ
hằng,
Một dây một buộc ai giằng cho ra. |
1290. |
Sớm
đ ào tối mận lân la,
Trước còn trăng gió sau ra đá vàng.
Dịp đâu may mắn lạ dường,
Lại vừa gặp khoảng xuân đường lại quê.
Sinh càng một tỉnh mười mê, |
1295. |
Ngày
xuân lắm lúc đi về với xuân.
Khi gió gác khi trăng sân,
Bầu tiên chuốc rượu câu thần nối thơ.
Khi hương sớm khi trà trưa,
Bàn vây điểm nước đường tơ họa đ àn.
(*) |
1300. |
Miệt
mài trong cuộc truy hoan,
Càng quen thuộc nết càng dan díu tình.
Lạ cho cái sóng khuynh thành,
Làm cho đổ quán xiêu đình như chơi.
Thúc sinh quen thói bốc
rời, |
1305. |
Trăm
nghìn đổ một trận cười như không.
Mụ càng tô lục chuốt hồng,
Máu tham hễ thấy hơi
đồng thì mê.
Dưới trăng quyên
đã gọi hè,
Đầu tường lửa
lựu lập lòe đơm
bông.
|
1310. |
Buồng
the phải buổi thong dong,
Thang
lan rủ bức trướng hồng tẩm hoa.
Rõ ràng trong ngọc trắng ngà!
Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên.
Sinh càng tỏ nét càng khen, |
| |
Ngụ
tình tay thảo một thiên luật Đường. |