 |
Thúy Kiều Chịu Tiếp Khách


 |
| |
Một mình khôn biết làm sao,
Dặm rừng bước thấp, bước cao hãi hùng. |
1130. |
Hóa nhi
thật có nỡ lòng,
Làm chi giầy tía vó hồng lắm nao!
Một đoàn đổ đến trước sau,
Vuốt đâu xuống đất, cánh đâu lên trời.
Tú Bà tốc thẳng đến nơi, |
1135. |
Hăm hăm áp điệu một hơi lại nhà.
Hung hăng chẳng nói chẳng tra,
Đang tay vùi liễu, dập hoa tơi bời.
Thịt da ai cũng là người,
Lòng nào hồng rụng, thắm rời chẳng đau. |
1140. |
Hết lời thú phục khẩn cầu,
Uốn lưng thịt đổ giập đầu máu sa.
Rằng: Tôi chút phận liễu hoa,
Nước non lìa cửa, lìa nhà, đến đây.
Bây giờ sống thác ở tay, |
1145. |
Thân
này đã đến thế này thì thôi!
Nhưng tôi có sá chi tôi,
Phận tôi đ ành vậy, vốn người để đâu?
Thân lươn
bao quản lấm đầu,
Chút lòng trinh bạch từ sau cũng chừa! |
1150. |
Được
lời mụ mới tùy cơ,
Bắt người bảo lĩnh làm tờ cung
chiêu.
Bày vai có ả Mã Kiều,
Xót nàng, ra mới đánh liều chịu đoan.
Mụ càng kể nhặt, kể khoan, |
1155. |
Gạn
gùng đến mực, nồng nàn mới tha.
Vực nàng vào nghỉ trong nhà,
Mã Kiều lại ngỏ ý ra dặn lời:
Thôi đ à mắc lận
thì thôi!
Đi đâu chẳng biết con người Sở Khanh? |
1160. |
Bạc
tình, nổi tiếng lầu xanh,
Một tay chôn biết mấy cành phù dung!
Đà đao lập sẵn chước dùng,
Lạ gì một cốt một đồng xưa nay.(*)
Có ba mươi lạng trao tay, |
1165. |
Không dưng chi có chuyện này trò kia!
Rồi ra trở mặt tức thì,
Bớt lời, liệu chớ sân si thiệt đời!
Nàng rằng: Thề thốt nặng lời,
Có đâu mà lại ra người hiểm sâu! |
1170. |
Còn
đương suy trước, nghĩ sau,
Mặt mo
đã thấy ở đâu dẫn vào.
Sở Khanh lên tiếng rêu rao:
Nọ nghe rằng có con nào ở đây.
Phao cho quyến gió rủ mây, |
1175. |
Hãy xem có biết mặt này là ai?
Nàng rằng: Thôi thế thì thôi!
Rằng không, thì cũng vâng lời rằng không!
Sở Khanh quát mắng đ ùng đ ùng,
Bước vào, vừa rắp thị hùng ra tay. |
1180. |
Nàng rằng: Trời nhé có hay!
Quyến anh, rủ yến, sự này tại ai?
Đem người giẩy xuống giếng thơi,
Nói rồi, rồi lại ăn lời được ngay!
Còn tiên tích viết ở tay, |
1185. |
Rõ
ràng mặt ấy, mặt này chứ ai?
Lời ngay, đông mặt trong ngoài,
Kẻ chê bất nghĩa, người cười vô
lương!
Phụ tình án đã rõ ràng,
Dơ tuồng, nghỉ
mới kiếm đường tháo lui. |
1190. |
Buồng riêng, riêng những sụt sùi:
Nghĩ thân, mà lại ngậm ngùi cho thân.
Tiếc thay trong giá trắng ngần,
Đến phong trần, cũng phong trần như ai!
Tẻ vui cũng một kiếp người, |
1195. |
Hồng nhan phải giống ở đời mãi ru!
Kiếp xưa đã vụng đường tu,
Kiếp này chẳng kẻo đền bù mới xuôi!
Dẫu sao bình đã vỡ rồi,
Lấy thân mà trả nợ đời cho xong! |
 |
|
 |
|