| |
Tình
xưa lai láng khôn hàn
,
Thong dong lại hỏi ngón đ àn ngày xưa.
Nàng rằng: Vì mấy đường tơ, |
3195. |
Lầm người cho đến bây giờ mới thôi!
Ăn năn thì sự đã rồi!
Nể lòng người cũ vâng lời một phen.
Phím đ àn dìu dặt tay tiên,
Khói trầm cao thấp tiếng huyền gần xa. |
3200. |
Khúc
đâu đầm ấm dương hòa,
Ấy là hồ
điệp hay là Trang sinh.
Khúc đâu êm ái xuân tình,
Ấy hồn Thục đế hay mình Đỗ Quyên?
Trong sao châu nhỏ duềnh quyên
, |
3205. |
Ấm
sao hạt ngọc Lam Điền
mới đông!
Lọt tai nghe suốt năm cung,
Tiếng nào là chẳng não nùng xôn xao.
Chàng rằng: Phổ ấy tay nào,
Xưa sao sầu thảm nay sao vui vầy? |
3210. |
Tẻ vui bởi tại lòng này,
Hay là khổ tân đến ngày cam lai?
Nàng rằng: Vì chút nghề chơi,
Đoạn trường tiếng ấy hại người bấy lâu!
Một phen tri kỷ cùng nhau, |
3215. |
Cuốn
dây từ đấy về sau cũng chừa.
Chuyện trò chưa cạn tóc tơ,
Gà đ à gáy sáng trời vừa rạng đông.
Tình riêng chàng lại nói sòng
,
Một nhà ai cũng lạ lùng khen lao. |
3220. |
Cho
hay thục nữ
chí cao,
Phải người tối mận sớm đ ào như ai?
Hai tình vẹn vẽ hòa hai,
Chẳng trong chăn gối cũng ngoài cầm thơ.
Khi chén rượu khi cuộc cờ, |
3225. |
Khi xem hoa nở khi chờ trăng lên.
Ba sinh đã phỉ mười nguyền,
Duyên đôi lứa cũng là duyên bạn bầy.
Nhớ lời lập một am mây,
Khiến người thân tín rước thầy Giác Duyên. |
3230. |
Đến nơi đóng cửa cài then,
Rêu trùm kẻ ngạch cỏ lên mái nhà.
Sư đ à hái thuốc phương xa,
Mây bay hạc lánh biết là tìm đâu?
Nặng vì chút nghĩa bấy lâu, |
3235. |
Trên
am cứ giữ hương dầu hôm mai. (*)
Một nhà phúc lộc gồm hai,
Nghìn năm dằng dặc quan
giai lần lần.
Thừa
gia chẳng nết nàng Vân,
Một cây cù mộc
một sân quế hòe. |
3240. |
Phong lưu phú quý ai bì,
Vườn xuân một cửa để bia muôn đời. |