 |
Từ Hải Biệt Kiều Đi Lập Công


 |
| |
Nửa
năm hương lửa
đương nồng, |
2215. |
Trượng
phu thoắt đã động lòng bốn phương.
Trông vời
trời bể mênh mang,
Thanh gươm, yên ngựa lên đ àng thẳng giong.
Nàng rằng: Phận gái chữ tòng,
Chàng đi thiếp cũng một lòng xin đi! |
2220. |
Từ rằng: Tâm phúc tương tri,
Sao chưa thoát khỏi nữ nhi thường tình?
Bao giờ mười vạn tinh binh,
Tiếng chiêng dây đất, bóng tinh rợp đường
Làm cho rõ mặt phi thường, |
2225. |
Bấy
giờ ta sẽ rước nàng nghi gia.
Bằng nay bốn bể không nhà,
Theo càng thêm bận, biết là đi đâu?
Đành lòng chờ đó ít lâu,
Chầy chăng là một năm sau vội gì? |
2230. |
Quyết
lời dứt áo ra đi,
Gió đưa bằng tiện đã lìa dặm khơi.
Nàng thì chiếc bóng song mai,
Đêm thâu đằng đẵng, nhặt cài then mây.
Sân rêu chẳng vẽ dấu giầy, (*) |
2235. |
Cỏ
cao hơn thước, liễu
gầy vài phân.
Đoái trông muôn dặm tử
phần
Hồn quê theo ngọn mây Tần xa xa; (*)
Xót thay huyên cỗi xuân già,
Tấm lòng thương nhớ, biết là có nguôi. |
2240. |
Chốc đ à mười mấy năm trời,
Còn ra khi đã da mồi tóc sương.
Tiếc thay chút nghĩa cũ càng,
Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng!
Duyên em dầu nối chỉ hồng, |
2245. |
May
ra khi đã tay bồng tay mang.
Tấc lòng cố quốc tha hương,
Đường kia nỗi nọ ngổn ngang bời bời.
Cánh hồng bay bổng tuyệt vời,
Đã mòn con mắt phương trời đăm đăm. (*) |
 |
|
 |
|