| |
Nàng rằng: Đã quyết một bề,
Nhện này vương lấy tơ kia mấy lần!
Đục trong thân cũng là thân, |
1425. |
Yếu
thơ vâng chịu trước sân lôi
đình!
Dạy rằng: Cứ phép gia hình!
Ba cây chập lại một cành mẫu đơn.
(*)
Phận đ ành chi dám kêu oan,
Đào hoen quẹn má liễu tan tác mày (*). |
1430. |
Một sân lầm cát đã đầy,
Gương lờ nước thủy mai gầy vóc sương.
Nghĩ tình chàng Thúc mà thương,
Nẻo xa trông thấy lòng càng xót xa.
Khóc rằng: Oan
khốc vì ta! |
1435. |
Có nghe lời trước chẳng đ à lụy sau (*).
Cạn lòng chẳng biết nghĩ sâu,
Để ai trăng tủi hoa sầu vì ai?
Phủ đường nghe thoảng vào tai,
Động lòng lại gạn đến lời riêng tây. |
1440. |
Sụt sùi chàng mới thưa ngay,
Đầu đuôi kể lại sự ngày cầu thân:
Nàng đ à tính hết xa gần,
Từ xưa nàng đã biết thân có rày!
Tại tôi hứng lấy một tay, |
1445. |
Để nàng cho đến nỗi này vì tôi.
Nghe lời nói cũng thương lời,
Dẹp uy mới dạy cho bài giải vi.
Rằng:Như hẳn có thế thì,
Trăng hoa song cũng thị phi biết điều. |
1450. |
Sinh rằng: Chút phận bọt bèo,
Theo đòi vả cũng ít nhiều bút nghiên.
Cười rằng: Đã thế thì nên!
Mộc già hãy thử một thiên trình nghề.
Nàng vâng cất bút tay đề, |
1455. |
Tiên hoa trình trước án phê xem tường.
Khen rằng: Giá lợp Thịnh
Đường,
Tài này sắc ấy nghìn vàng chưa cân!
Thật là tài tử giai nhân,
Châu Trần nào có Châu Trần nào hơn! |
1460. |
Thôi đừng rước dữ cưu hờn (*),
Làm chi lỡ nhịp cho đờn ngang cung.
Đã đưa đến trước cửa công,
Ngoài thì là lý song trong là tình.
Dâu con trong đạo gia đình, |
1465. |
Thôi thì dẹp nỗi bất bình là xong.
Kíp truyền sắm sửa lễ công,
Kiệu hoa cất gió đuốc hồng ruổi sao.
Bày hàng cổ xúy xôn xao,
Song song đưa tới trướng đ ào sánh đôi. |
1470. |
Thương vì hạnh trọng vì tài,
Thúc Ông thôi cũng dẹp lời phong ba.
Huệ lan sực nức một nhà (*),
Từng cay đắng lại mặn mà hơn xưa. |